BÀI 1
Chúa có cần bạn không?
Thiên Chúa dựng nên con người không vì Ngài thiếu, mà hoàn toàn do lòng nhân hậu — nên giá trị con người có trước mọi công trạng.
Cv 17,24–25 · GLHTCG: 1–3HỌC GIÁO LÝ BẰNG AUDIO
Đi từng câu hỏi, nghe từng bài ngắn và để chân lý đức tin soi sáng đời sống mỗi ngày.
PHẦN 1
8 câu Toát Yếu · 11 bài audio mẫu
BÀI 1
Thiên Chúa dựng nên con người không vì Ngài thiếu, mà hoàn toàn do lòng nhân hậu — nên giá trị con người có trước mọi công trạng.
Cv 17,24–25 · GLHTCG: 1–3BÀI 2
Chúa dựng nên con người để cho họ được thông phần chính sự sống hạnh phúc của Ngài — nên không một hạnh phúc nào nhỏ hơn Chúa mà lấp đầy được con người.
2 Pr 1,4 · GLHTCG: 1–3, 27BÀI 3
Tội lỗi không xoá được ý định của Chúa, nhưng Chúa cứu vào “thời gian viên mãn” — ngày Ngài đã định, không phải ngày ta đòi.
Gl 4,1–5 · GLHTCG: 1, 422BÀI 4
Nhờ Chúa Thánh Thần, ta được nhận làm dưỡng tử và làm người thừa kế — một tư cách không ai rút lại được.
Rm 8,15–17 · GLHTCG: 1, 1996–1997BÀI 5
Khát khao Thiên Chúa được khắc sẵn trong lòng người, nên cả khi người ta không nhận ra niềm khao khát đó, Chúa vẫn không ngừng lôi kéo họ.
Ga 4,5–15 · GLHTCG: 27–30BÀI 6
Chỉ với lý trí, khởi từ thế giới bên ngoài và từ chính con người bên trong, ta có thể nhận biết chắc chắn có Thiên Chúa — đức tin không đòi phải bỏ lý trí.
Rm 1,19–20 · GLHTCG: 31–35BÀI 7
Lý trí đi tới được chỗ “có Thiên Chúa”, nhưng tự mình không bước vào được mầu nhiệm sâu thẳm của Ngài — chỗ đó phải do chính Ngài mở ra.
Xh 3,13–14 · GLHTCG: 37–38BÀI 8
Mọi chữ ta dùng cho Chúa đều đi mượn từ thụ tạo, nên phải không ngừng thanh luyện — và hướng thanh luyện là về phía lòng thương xót, không phải về phía nghiêm khắc.
Is 55,7–9 · GLHTCG: 39–43BÀI 9
Thiên Chúa mạc khải chính Ngài, qua hành động và lời nói — không gửi xuống một bản thông tin về mình.
Ga 1,14 · GLHTCG: 50–53BÀI 10
Giao ước đầu tiên Chúa ký là với ông Noe và tất cả các sinh linh — lòng thương của Ngài rộng hơn ranh giới của những người có đức tin Kitô giáo.
St 9,8–17 · GLHTCG: 54–58, 71BÀI 11
Thiên Chúa mở giai đoạn kế tiếp của Mạc khải bằng cách bảo một người bỏ quê mà đi — và lời chúc lành lại rơi xuống trên những người ông không bao giờ gặp.
St 12,1–3; St 17,5; St 23,15–16; Dt 11,8 · GLHTCG: 59–64, 72