HỘP THUỐC CỦA MẸ Ngày 28 tháng 7, năm 2026 Ở lối vào làng Navas del Rey, cách Madrid chừng một giờ xe, lính Guardia Civil chặn ngang đường. Sau lưng họ là khói. Cả vùng đã lệnh di tản, không ai được vào. Thỉnh thoảng vẫn có người đi tới chốt. Một người đàn ông tên Óscar Domínguez tới đó hôm Chúa Nhật, và nói với phóng viên trong nước mắt rằng ông quay về để lấy thuốc cho mẹ. Ông nhìn qua hàng rào, về phía chỗ ông vẫn sống. Trước kia chỗ đó xanh như một khu vườn, ông nói. Bây giờ không còn gì. Mấy ngày nay lửa cháy suốt miền tây nam nước Pháp và nhiều vùng bên Tây Ban Nha. Hơn ba trăm ngàn người phải bỏ nhà; riêng bên Pháp, đây là cuộc di tản lớn nhất kể từ Thế Chiến thứ hai. Ở Biscarrosse, người ta phải chở đi cả một viện dưỡng lão và một trại hè thiếu nhi trong cùng một đêm. Bên Tây Ban Nha, một người đàn ông chết trong đám cháy ở ngoại ô Valencia hôm thứ Bảy. Đám cháy vùng Ávila, theo bộ trưởng môi trường nước này, lớn nhất trong lịch sử gần đây của họ. Đức Thánh Cha Lêô nói ngài ở gần những người đang chịu nạn, và xin cầu cho các nạn nhân cùng những người đang chữa lửa. Chúa Nhật vừa rồi, đúng vào những ngày lửa dữ nhất, Hội Thánh cử hành Ngày Thế Giới Ông Bà và Người Cao Tuổi. Trong một cuộc di tản, người ta có chừng mười phút. Mười phút để đi qua căn nhà mình đã ở ba mươi năm và quyết định cái gì được lên xe. Không ai tập dượt trước cho mười phút đó. Vậy mà hầu như không ai lấy nhầm. Người ta bỏ lại tivi, bỏ lại bàn ghế mua trả góp, và ôm theo một xấp hình cũ, một con mèo, một bà mẹ. Con số ba trăm ngàn cho biết bao nhiêu người mất nhà. Nó không cho biết điều kia. Chỉ có người đàn ông đứng khóc ở chốt chặn mới cho biết: trong cả ngôi làng đã cháy sau lưng ông, thứ đáng để ông đi ngược chiều với toàn bộ dòng người là một hộp thuốc không phải của ông. Trong xứ tôi, chuyện mười phút ấy không mới với ai. Nhiều người ở đây từng có một đêm phải chọn mang gì xuống ghe, và họ mang theo gia đình mình. Tôi vẫn nghĩ điều Tin Mừng nói về người chăn chiên bỏ chín mươi chín con lại để đi tìm một con là chuyện về lòng thương xót. Mấy hôm nay tôi thấy nó còn là chuyện về hướng đi. Cả đàn chạy về phía an toàn; người chăn quay đầu, đi ngược lại, về phía chỗ nguy hiểm, vì ở đó còn một con. Chúng ta hay tưởng Thiên Chúa đứng chờ ở nơi an toàn, phía bên kia hàng rào, và bổn phận của mình là chạy cho tới được chỗ Ngài. Có lẽ ngược lại. Có lẽ Ngài là người mà lính gác phải chặn lại vì ông cứ đòi đi vào. Lạy Chúa, xin ở với những người đêm nay ngủ trong nhà thi đấu, trên nệm hơi, giữa tiếng trẻ con khóc và mùi khói còn bám trên áo. Xin cho bà cụ ở Navas del Rey nhận được hộp thuốc của bà. Xin gìn giữ những người đang đứng trước lửa để người khác được chạy đi, và xin đón lấy người đàn ông đã chết hôm thứ Bảy ở Valencia mà chúng con không biết tên. Còn chúng con ở xa, đêm nay không có lửa nào tới gần, xin cho chúng con nhớ lại mình từng mang theo cái gì — và ngày mai đi ngược chiều một lần, về phía một người đang cần chúng con quay lại. Amen. (Nguồn: tường thuật của CNN, Euronews, NPR và Vatican News, ngày 24–27/7/2026.)